Searching...
Thứ Năm, 20 tháng 12, 2012

Món quà vô thừa nhận


   Thật khó mà thổ lộ cho người khác biết mình thật sự cảm thấy như thế nào về họ. Chẳng bao giờ dễ dàng tìm ra lời nói đúng đắn hay điệu bộ thích hợp để diễn tả cảm xúc thật sự của mình, và sẽ càng khó khăn hơn nữa khi người bạn đang cố bày tỏ tâm tư lại là người bạn đang yêu thầm. Với nhiều người, việc thốt ra ba từ "anh yêu em" (hoặc "em yêu anh") còn khó nhọc hơn cả mối đe dọa ghê gớm nhất.

   Bạn vừa quyết định sẽ bộc lộ tất tần tật những cảm xúc của mình với người mà bạn đang trộm yêu từ "hàng thế kỷ nay". Bạn cũng đã mua một món quà nhỏ để trợ giúp bạn biểu lộ tình cảm chân thật và tình yêu sâu sắc của bạn.

   Thế nhưng, trớ trêu thay, vào giờ phút cuối cùng, khi bạn nghiêng mình trao món quà cho người đó thì bạn lại nhận được câu: "Xin lỗi, tôi không thể nhận tình cảm của bạn được. Tôi đã yêu một người khác rồi".

Ôi chao, thế này thì chỉ có thời gian mới hàn gắn được trái tim tan vỡ của bạn thôi. Và câu hỏi liền sau đây là: bạn sẽ làm gì với món quà "vô thừa nhận" đó ?

1. Đem sử dụng nó cho mình.
2. Đem cho một ai khác.
3. Quăng nó vào sọt rác.
4.Gửi bằng đường bưu điện cho người đã chối bỏ nó, biết đâu còn một "hy vọng cuối cùng".
quà, tinh yeu, em

Lời diễn giải

   Thật khó có điều nào khơi gợi sự phản ứng dữ dội như khi bị khước từ tình yêu. Trong những trường hợp tiêu cực thái quá, nó có thể biến niềm đam mê cháy bỏng thành một mối thâm thù. Bạn phản ứng như thế nào khi món quà - biểu tượng cho tình yêu của bạn - bị từ chối sẽ chỉ ra mức độ đau đớn của bạn, mà theo đó bạn có thể nhanh chóng bình phục, vượt qua cú sốc và tiếp tục cuộc sống của mình, hay là có khuynh hướng vương vấn mãi với thế giới của giấc mơ tan vỡ. Điều này cũng trùng lặp với mức độ chấp nhận hay khăng khăng phản đối mà bạn bộc lộ mỗi khi phải đối phó với những thất bại bất kỳ trong cuộc sống.

1. Đem sử dụng nó cho mình. Là một người khắc kỷ, bạn đối mặt trực diện với thực tế. Và giống như một người khắc kỷ, bạn thích giữ gìn điều nhắc nhở về con tim nhói đau của mình cho đến khi tự nó phai nhạt đi cùng với thời gian. Bạn dám tự nói với mình một cách dõng dạc rằng "Cái này đau thật đấy!" bởi vì bạn biết mình có đủ sức mạnh để nhận lấy nỗi đau và để đeo nó như một tấm huân chương danh dự. Nhưng tính cách này của bạn cũng có thể được hiểu như một phương thức trả thù, bởi vì bằng cách đó, không bao giờ bạn để cho người kia quên rằng họ đã làm đau bạn biết chừng nào.

2. Đem cho một ai đó khác. Bạn cố đánh giá hết mức tình huống tồi tệ bằng cách tự tách biệt mình với cái vật nhắc nhở chẳng vui vẻ gì, và đồng thời lại làm cho một người khác hạnh phúc. Bạn không "cất tất cả trứng vào một giỏ", và điều đó cho phép bạn nhanh chóng quên đi nỗi thất bại và tiếp tục sống đàng hoàng. Thậm chí mặc dù mọi thứ không suôn sẻ với bạn trong lần này, nhưng chắc chắn vẫn có một ai đó, đang ở đâu đó luôn yêu mến cái đặc tính tốt đẹp trong bản chất của bạn.

3. Quăng nó vào sọt rác. Bạn nghĩ rằng quăng món quà đi tức là bạn đã quăng luôn cả những ký ức và nỗi đau liên quan tới nó. Nhưng thật ra bạn là mẫu người hay nặng lòng, cứ đeo bám mãi vào cơn đau, vào nỗi đau bị từ chối. Bạn không thể để nó trôi qua được. Bạn có thể quẳng chiếc nhẫn xuống sông chỉ để khỏi phải thấy nó bên bồn rửa mặt vào sáng sớm mai; nhưng bạn không thể vứt đi những ký ức buồn hay những nỗi đau. Hãy học cách sống chung với chúng.

4. Gửi bằng đường bưu điện cho người đã chối bỏ nó. Chờ đợi một hy vọng cuối cùng. Bạn đi tìm đoạn kết cho chính mình, cho dù điều đó tức là thây kệ những ước muốn của người mà bạn nghĩ mình yêu. Biện pháp này chắc chắn là khỏe nhất cho bạn, bởi vì nó có thể giúp bạn nói rằng: "Tôi đã làm tất cả những gì mà tôi có thể làm. Còn những thứ còn lại nằm ngoài tầm kiểm soát của tôi."

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

 
Back to top!